mùa mưa có thứ ánh sáng bảng lảng như tờ thư cũ bị thấm nước nhòe đi, nhưng càng nhòe càng khiến người ta muốn đọc lại. tôi ngồi cạnh anh, sự im lặng hôm nay hiền ngoan như một con mèo ngủ quên trên mái ngói.
tôi bỗng vu vơ nghĩ đến chuyện người lớn hình như ít khi nói thương nhau. họ thương bằng cách vá lại mái tôn trước mùa mưa, cột chặt cánh cửa khi trời trở gió, nhắc nhau đem quần áo vào trước lúc đổ mưa. tình yêu của thế hệ ba má có lẽ không có hoa hồng, cũng chẳng nhiều những buổi hẹn hò cà phê. họ chỉ lặng lẽ đi cạnh nhau, san sẻ hết mùa giông này tới mùa giông khác, và sau tất cả mọi thứ vẫn còn nguyên ở lại.
những mảng trời đang tan màu, mây chiều rách mỏng, chồng lớp lên nhau như ký ức của chúng ta, càng lớn càng nhiều vết gấp. nhưng hoàng hôn hôm nay đỏ như một trái tim vừa được hong khô sau nhiều năm ẩm mốc...







