about to start something new?
/ hurt me...
new painting
chiều. mưa rả rích cả ngày, thứ thời tiết giam chân người ta vào những khoảng lặng không báo trước. tôi quyết định vẽ. một bức tranh khơi lại sau rất nhiều bỏ lửng.
tôi nhớ góc vẽ ở sài gòn, nơi tôi thường mài nhẵn đêm muộn vào những vệt màu loang lổ. còn ở đây, tôi dần quen với nhịp sống mới. sự dịch chuyển của không gian kéo theo những đổi thay của thói quen, tôi đứng giữa lơ lửng, chẳng biết dòng đời rồi sẽ cuốn mình về ngã rẽ nào. góc vẽ lâu ngày không ngồi bỗng hóa thành một người bạn tri kỷ cũ kỹ, nhìn nhau qua khoảng cách của những tháng năm, không lời trò chuyện mà vẫn thấu cảm hết thảy những vết xước trong lòng nhau. tôi nhìn chăm chăm vào tấm toan trắng muốt chưa nhuốm một vệt màu nào. nó đứng đó, trơ trọi và sạch sẽ đến mức tàn nhẫn, như một lời nhắc nhở về sự trống rỗng đang ngự trị bên trong tôi.
những người chọn yêu tranh của tôi, có lẽ họ yêu cái vẻ lãng mạn hoang hoải mà tôi từng thả vào đó. họ đâu biết rằng người đứng sau ấy giờ đây đang loay hoay tìm cách vá víu lại những khoảng hoang vu của chính mình. toan tranh vẫn nằm đó, im lìm như một thử thách găm vào lòng tôi một nỗi bất lực dịu dàng. tôi sợ phải bắt đầu, sợ phải đối diện với việc những vệt cọ của mình, sợ sự ủ dột này sẽ lây lan và làm vẩn đục cả những mảng màu vốn dĩ nên thuần khiết.
ngoài trời, mưa vẫn rơi đều đặn như một thứ nhịp điệu đơn điệu gõ vào mặt cửa kính. mưa thì vẫn là mưa, lòng tôi thì cũng đã rẽ sang một đại lộ khác. tôi thở ra một hơi nhẹ bẫng, tay cầm cây cọ, khẽ chạm nhẹ đầu lông mềm mại lên mặt toan. dẫu có úa màu, dẫu dòng đời có cuốn đi đến tận đâu, tôi cũng phải học cách bao dung lấy sự sa sút này của bản thân. tôi biết chỉ cần tôi không quay đi, thì người bạn tri kỷ ấy vẫn sẽ kiên nhẫn đợi tôi gom đủ dũng cảm để dắt nhau đi qua nốt những ngày giông bão này.
.jpg)


