chúng tôi ngồi lại trên cát trò chuyện một lúc, rồi cứ thế đắm chìm vào khoảng hư không nơi đường chân trời. ngoài sự mênh mông ấy ra, ở đó cũng không có gì khác để bận tâm.
đó là một bãi biển bình dị thô mộc, nơi đa số chỉ có những người dân bản địa rủ nhau ra tắm sau một ngày lao động mệt nhoài. tiếng trẻ con giòn tan, tiếng người đàn bà làng chài cười rôm rả, tiếng sóng miết vào cát mịn ...tất cả gom lại thành một thứ âm thanh thuần khiết.
chẳng chút ngần ngại chúng tôi cũng hòa vào dòng người ấy, hào hứng lao mình xuống dòng nước mát lành. khoảnh khắc sóng phủ qua đầu, tôi thấy những muộn phiền vỡ ra, tan thốc vào đại dương.
dưới lấp loáng hoàng hôn nhập nhoạng, tôi nhìn sang thấy gương mặt anh dịu dàng bình yên đến lạ.
trên con đường về, tôi ngồi cạnh anh, cảm nhận rõ sự vững chãi từ người đàn ông đã cùng mình đi qua bao giông gió. tôi siết tay anh chặt hơn mọi ngày, vì biết tuổi trẻ của chúng tôi và có lẽ của bất kỳ ai, chưa bao giờ là một thảm hoa dễ dàng. những bài toán thực tế sát sườn của cuộc đời, những lo toan vừa là cái đích để nhìn vào vừa là tảng đá đè nặng lên vai hai đứa.
nhưng dẫu chặng đường phía trước có ngổn ngang đến mấy, tôi vẫn thầm cám ơn vì anh đã đến, cùng tôi chở che và bao dung lấy cuộc đời của nhau, để mọi hoang vu ngoài kia cũng đành đứng ngoài rìa.
