\
ông bà. với nhiều người, đó là một mặc định của cuộc đời nhưng với tôi, đó là một khoảng lặng dài có lẽ chưa bao giờ được lấp đầy.
mẹ tôi, người đàn bà bước ra từ những năm tháng cũ. mẹ là trẻ mồ côi. mẹ và các cậu, các dì tôi lớn lên bằng sự đùm bọc của bà con xóm giềng và tình thương của những người không có chung dòng máu. mẹ mang trong mình vẻ đẹp của những người phụ nữ cũ ...chịu đựng, hy sinh và nhẫn nại. mẹ như một gốc cây âm thầm bám rễ giữa đất khô, không cần ai tưới tắm hay công nhận vẫn trổ ra những mùa hoa đẹp nhất đời mình.
tôi nhìn ba mẹ, nhìn cái cách họ giữ lời hứa son sắt ngày vào miền nam sinh sống lập nghiệp. họ vẫn ở đó, giữ lửa, giữ nhà, giữ cả một miền ký ức vẹn nguyên cho chúng tôi. có những ngày trở về, nhìn mẹ cặm cụi, tôi lại thấy thương. thương vì mẹ đã gánh thay cả phần đời thiếu hụt của chính mẹ và cả phần đời thiếu hụt của chúng tôi.
rồi mai này, khi tôi có một gia đình nhỏ của riêng mình, tôi lấy chồng, sinh con. tôi lại thèm cái cảm giác được thấy con mình chạy ùa vào lòng ông bà. tôi thèm tiếng ru hời của ngoại, thèm cái bánh nội cho, thèm cái bao lì xì đỏ chót ngày tết. tôi muốn con mình không phải lớn lên với những khoảng trống như tôi từng có. tôi muốn con mình được sống trong một tình yêu đủ đầy, tròn trịa, như cách mà chúng ta vẫn hay mơ về những mái nhà bình yên.
cuộc đời ngoài kia vốn dĩ đã quá nhiều những mệt mỏi và những lời phán xét. người ta thường dễ dàng chê trách một ai đó khi họ chưa từng nếm trải những gì người khác đã đi qua. nhưng tôi tin, chỉ cần ta sống tử tế và yêu thương thật lòng, thì mọi khoảng trống rồi sẽ được lấp đầy bằng một cách rất riêng.
bởi sau tất cả, thứ duy nhất giữ chúng ta lại với đời vẫn luôn là tình thân.
phú mỹ, 04.03.2026
ảnh: pinterest
/goccuaquyen