INSIGHTS | 02

Nỗi buồn mang tên HOÀN HẢO chúng ta đang trốn chạy điều gì?

chúng ta đang sống trong một thời đại mà sự hoàn hảo được thiết lập sẵn. trên mạng xã hội, mỗi khung hình đều là một sản phẩm của sự sắp đặt: những căn bếp không một vết dầu mỡ, những phòng khách tối giản và những cuộc đối thoại đầy triết lý. vô hình trung những tiêu chuẩn ấy trở thành một bộ thước đo kép khắc nghiệt khiến chúng ta luôn cảm thấy mình không đủ tốt khi đối diện với thực tại của chính mình.

nỗi tự ti xã hội đôi khi bắt nguồn từ chính những điều gần gũi nhất. đó là lúc ta bỗng thấy ngần ngại khi một người quan trọng bước vào thế giới thực của mình. ta sợ họ nhìn thấy mọi thứ chưa đủ ngăn nắp, sợ họ chạm vào những tiện nghi cũ kỹ, hay nghe thấy những lời nói thật thà đến mức vụng về của mẹ cha.


nhưng rồi vết nứt ấy từ đâu mà có ...một căn bếp bừa bộn là nơi mẹ đã tất bật nấu những bữa cơm nuôi ta khôn lớn. một cái vòi nước hỏng hay những tiện nghi cũ kỹ chưa thay mới chính là chứng nhân cho những năm tháng chắt chiu của ba mẹ để dành trọn điều kiện tốt nhất cho ta bước ra ngoài xã hội. đó không phải là sự thiếu sót, đó là cuộc sống thực ...một thực tại đầy mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh thầm lặng.



thực tế là, ai cũng có những mảng khuất không đánh bóng trong tâm hồn mình. không có gia đình nào là một khối pha lê hoàn hảo và cũng chẳng có cuộc gặp gỡ nào là tròn trịa tuyệt đối như kịch bản phim. sự tự ti thường nảy sinh khi ta quá mải mê chăm chút cho phòng triển lãm rực rỡ bên ngoài mà quên mất rằng giá trị cốt lõi của sự gắn kết nằm ở sự thấu cảm.

tình yêu đủ lớn để vượt qua một căn bếp chưa ngăn nắp. một người thực lòng muốn đi cùng sẽ nhìn thấy sự nỗ lực của ta giữa những bộn bề của hoàn cảnh. thay vì buồn vì những vết nứt chưa hoàn hảo, hãy xem đó là kẽ hở để ánh sáng của sự chân thật được toả rạng ra ngoài.

***


có một kiểu trưởng thành đau đớn nhưng tự tại, đó là khi ta nhận ra những chuẩn mực lấp lánh ngoài kia đôi khi chỉ là một lớp sơn mài che đậy sự trống rỗng. chúng ta mải miết chạy theo những nấc thang xã hội, để rồi một ngày bỗng sợ hãi khi phải đối diện với gốc rễ của chính mình. nhưng hãy nhớ rằng, một cái cây chỉ có thể vươn cao khi nó bám sâu vào lòng đất mẹ ...nơi có cả sỏi đá, bùn lầy và những gì nguyên sơ nhất. sự tự ti xã hội sẽ tan biến khi ta hiểu rằng, giá trị của ta không nằm ở chỗ ta sở hữu một không gian hoàn mỹ, mà ở việc ta dám sống thật và yêu thương trọn vẹn những gì không hoàn mỹ xung quanh mình.

những người thật sự thuộc về cuộc đời ta sẽ không đến để kiểm kê tài sản hay bắt lỗi những sơ suất vụn vặt. họ đến để tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn. mỗi vết nứt trên tường, mỗi sự vụng về trong lời nói của mẹ cha, thực chất đều là những vết sẹo của tình yêu thương đã được thời gian tôi luyện. khi ta biết bao dung với thực tại, cũng là lúc ta đang học cách bao dung với chính sự dang dở của bản thân mình.

— Goccuaquyen | Ảnh: Pinterest
🛒 Painting 📈 Marketing 🍃 Agriculture
🛒 Artwork 💡 Marketing 🌱 Agriculture