khi những giây phút đầu tiên của năm mới khẽ chạm vào bậu cửa, người ta thường hay nói với nhau về nhà, về quê hương. với chúng ta, quê hương đâu chỉ là một danh từ trên bản đồ, quê hương là một ngăn kéo đầy ắp những mảnh ghép của tuổi thơ. có người nhớ về một cánh đồng, có người nhớ một mùi hương bếp củi. còn tôi, tôi nhớ về những khoảng trống.
ngôi nhà tôi đang sống hôm nay không phải là nơi tôi cất tiếng khóc chào đời. nó là điểm dừng của một cuộc di dời sau vùng quy hoạch năm ấy. ba mẹ chọn một mảnh đất mới, cũng không quá xa, thế nên mỗi lần đi ngang qua lối cũ, bao kỷ niệm lại ùa về. ở đó, có cánh đồng ban trưa lồng lộng gió, có hàng xóm láng giềng yêu thương quý mến nhau từng luống rau, từng cuộc điện thoại nhờ, từng chương trình tivi xem chung mỗi tối.
hiện tại, nhà tôi ở mặt đường chứ không còn ở hẻm nhỏ nữa. nhưng sự xô bồ, náo nhiệt của thị trấn đôi khi khiến tôi thấy mình lạc lõng, như thể tôi không thuộc về nơi này. hơn hai mươi năm trôi qua với bao biến đổi, thời gian cứ thế trôi đi, tâm hồn tôi đôi lúc thèm một nhịp thở của non cao tĩnh lặng.
trong ngôi nhà ấy, mẹ tôi là hiện thân của những người phụ nữ xưa, hết mực vì chồng con, mang theo cả những nếp nghĩ phong kiến đã hằn sâu vào tâm khảm. chúng tôi lớn lên, bước ra thế giới, gặp gỡ những con người mới và hiểu về nam nữ bình đẳng. vì càng hiểu, tôi lại càng trân trọng nếp nhà mà mẹ đã dày công vun vén, như giữ gìn son sắt giữa cuộc đời có quá nhiều đổi thay.
trong giây phút giao thừa thiêng liêng, tôi chỉ cầu chúc cho ba mẹ thật nhiều sức khỏe. tôi nguyện cầu cho bản thân tìm thấy được đức tin, đủ bản lĩnh để bảo vệ sự bình yên của gia đình và đủ yêu thương để biến mọi nơi mình đặt chân đến đều trở thành tổ ấm.
năm mới đã sang, gác lại những mệt nhoài dở dang của năm cũ, tôi chọn bước tiếp bằng niềm tin, bằng bản lĩnh của sự thấu hiểu và một nguồn năng lượng tích cực vẹn nguyên.
mùng 1 tết năm bính ngọ 2026.
quyen | ảnh: pinterest.