\
❝ thôi,
đừng gắng chữa lành tôi
để tôi tự tại sống đời khổ đau
tự bươn gió nát mưa nhàu
tự đi,
tự đến ngày sau nắng tràn.
- ntn.
đôi khi tôi thấy mình giống như một cánh cửa đóng kín. không hẳn vì ngoài kia thật ồn ả xa lạ, chỉ là có điều gì đó còn quá mong manh ...bên trong đáy mắt. tôi không muốn ai hiểu về mình, không muốn giãi bày,...
sau ngần ấy thời gian, tôi lại muốn chọn cách nép mình trong khoảng tối an toàn, bởi ở đó tôi không bao giờ cần phải bắt đầu. và nếu như có cô đơn thì có lẽ nó cũng đã trở thành một thứ bình yên ...một thứ bình yên mà những ai sợ bị tổn thương mới hiểu được.

