lúc cây cỏ úa tàn theo trời đất
chỉ loài thông kia vẫn thản nhiên xanh
khi cọc rễ dám vươn về sâu tối
thì chia tan cũng chẳng khác nguyên lành.
ngươi chớ hỏi vì sao mình phiêu hốt
chân giang hồ tìm mãi một quê hương
chiếc thân mòn dầu dãi nơi thiên hạ
tấc hồn đau thăm thẳm giấc mơ nguồn.
ngươi chớ hỏi vì sao mình tha thiết
mãi loay hoay không hiểu cách dụng tình
bóng khuê tú chao đổ trời yên ổn
là ngươi buồn vây đủ một bình sinh.
ngươi chớ hỏi vì sao. ngươi chớ hỏi.
tắt sóng lòng về dưới cội thông xanh
ngưng tự trách hồn mình sao lá cỏ
sẽ thôi mong đời là chuyến mơ lành.
- thơ ntn.
