đôi bàn tay tôi thô và vụng về, chúng không mềm mại, không khéo léo và có những lần tôi thấy buồn vì điều đó. và khi gặp ai đó, tôi luôn chú ý đến bàn tay họ trước tiên. tôi tìm thấy trong đôi tay của người khác những điều mà tôi không có ...sự vững vàng, dịu dàng hay đơn giản chỉ là cảm giác được giữ chặt điều gì đó.
những buổi chiều, tôi ngồi xuống, nhìn ra bầu trời mờ dần trong hoàng hôn. và tôi lại cầm bút và vẽ, để giải thoát những suy nghĩ chồng chất. có những điều, tôi không thể nói ra bằng lời. có lẽ, trong sự vụng về của mình, đôi bàn tay này cũng tìm thấy một cách riêng để yêu thương, để gắn bó ...dù chỉ là với chính những mảnh ký ức rời rạc.
