nhiều người tìm thấy an ủi trong ánh sáng, có người lại đắm chìm trong bóng tối. còn mình, yêu nhất là những khoảnh khắc chuyển giao, khi ánh sáng và bóng tối hòa quyện vào nhau, tạo nên một thế giới lưng chừng, mơ hồ và đẹp lạ lùng.
bạn đã bao giờ thử vẽ trong đêm chưa? với mình, đêm là khoảng thời gian đặc biệt. khi mọi thứ trở nên tĩnh lặng, mình ngồi lại, nhặt nhạnh những mảnh cảm xúc lửng lơ trong ngày rồi khẽ khàng thả chúng vào từng nét cọ. mỗi bức tranh như một hộp ký ức, lưu giữ những điều chẳng thể nói thành lời, chỉ có màu sắc và hình ảnh mới bộc lộ được hết tâm tư.
trong cuộc sống, mình đã gặp không ít người, có những người bước vào và đồng hành một đoạn đường, rồi đến một lúc, hai từ "tạm biệt" buộc phải thốt ra. tạm biệt nghe buồn, mà thật sự là buồn. nó kéo mình xuống rất sâu. tạm biệt là chia tay? là buông tay? là từ bỏ? hay chỉ đơn giản là nhắc nhở rằng mọi thứ đều có hồi kết? nhưng cũng có thể, tạm biệt lại là khởi đầu cho một điều gì đó mới mẻ mà ta chưa nhìn thấy.
mình từng nói tạm biệt với một ngôi sao. ngôi sao ấy từng sáng rực trên bầu trời, là lý do khiến mình ngước nhìn đêm tối với biết bao hy vọng. thế nhưng, dần dần, ánh sáng ấy nhạt phai, rồi biến mất vào màn đêm vô tận.
hành trình của cuộc đời giống như những mảnh gương vỡ, phản chiếu những gì đã qua. có những thứ chúng ta tạm biệt, nhưng chúng chẳng bao giờ thực sự biến mất. chúng vẫn tồn tại đâu đó, trong những góc khuất của ký ức, chờ ta một ngày nào đó vô tình chạm tới. nhưng đôi khi, mình sợ phải đối diện với những cảm giác ấy. nó vừa quen thuộc, vừa xa xôi, vừa khiến lòng người chông chênh không điểm tựa.
