vào những buổi sáng sớm khi trời vừa chớm nắng. nhưng chỉ đến quá 8 giờ, mưa lại bất ngờ ào xuống, như thể nơi này đã quen với những thay đổi thất thường. dẫu sao thì chỉ khi về quê, hít thở cái không khí trong lành và nhìn thấy mọi thứ giản đơn, mình thấy cuộc sống ở đây dễ chịu đến nhường nào, tất cả đều mang đến cảm giác thân thuộc.
mấy hôm nay, hoàng hôn buông xuống quê mình mang theo một màu trầm buồn đến lạ. miền bắc lại sắp đối diện với bão lớn. mình thương người dân quê hương mình, thương những gì họ phải đối mặt trong mùa bão lũ. nhớ hồi bé, khi mình mới học lớp 2, nhà chỉ là tranh vách lá. mỗi khi bão đến, ba mẹ bắt bốn anh em ngồi dưới tấm phản kiên cố nhất trong nhà. từ những ngày thơ ấu ấy, mình đã chỉ có một ước mong đơn sơ: một ngôi nhà với tường vi, hoa hồng phủ quanh cổng, và bình yên.
mình nghĩ rằng, không chỉ mình, mà sẽ có nhiều người khác cũng mơ ước về một ngôi nhà yên bình, giản dị giữa cuộc đời. ước mơ ấy suy cho cùng chẳng phải là điều gì quá lớn lao! rồi cơn bão sẽ qua!