có những buổi sáng thức dậy, lòng tự dưng chùng xuống, chẳng rõ vì điều gì. rồi những tin tức về sau bão, cầu sập, lũ lụt diện rộng... những người dân ở yên bái, lào cai, thái nguyên và các vùng lân cận, họ đang chịu đựng những mất mát không gì đo đếm được.
mất nhà, mất mùa, mất mát bao nhiêu cũng có thể làm lại, vì mình vẫn luôn tin, còn người là còn của. nhưng nỗi đau mất đi người thân cuốn trôi trong lũ, liệu bao nhiêu thời gian mới có thể hàn gắn?
nhưng rồi có lẽ trong cuộc đời này, chúng ta chỉ biết tin rằng mọi vết thương rồi sẽ lành theo một cách nào đó. sau cơn bão, điều còn lại là hy vọng và đôi tay, là gom nhặt từng chút. trong hành trình sống, ta chẳng thể tránh được những cơn bão lớn, dù là bão thiên nhiên hay bão lòng. nhưng điều quan trọng nhất, chính là ta phải tìm ra con đường để bước tiếp.
