anh đọc gì thế, em chẳng rõ
vùng đất xa xôi thế kỷ gần
hay trong sách có người phải khổ
sao ngước nhìn em, dáng bâng khuâng?
anh có thể buồn, tri kỷ ơi
cuộc đời cơ bản rất chơi vơi
mặc kệ ai bảo rằng đa cảm
riêng em, điều đó rất con người.
- thơ nguyễn thiên ngân.
ảnh: mình thấy dễ thương nên lưu lại.
