từ những hoàng hôn rất hiền...
nếu những chuyến đi làm tôi cảm thấy nặng nề thì những lần trở về lại làm tôi thấy bình yên. tôi không rõ người ta yêu một chuyến đi vì điều gì? còn tôi ...tôi chỉ nhớ những dọc đường buồn bã ôm những con đèo với chiếc bóng hoàng hôn buông dần xuống đường chân trời.
tháng ba, tôi quay lại đà lạt (quê hương thứ hai của tôi) trước khi sẵn sàng bắt đầu cho một hành trình mới. dọc đường, tôi lấy tay vò mấy cái lá cho tinh dầu dịu mát toả ra, bóng dáng một cái cây cổ thụ buồn trong rừng, một màn sương dày. hay những lúc đổ đèo, và những tiếc nuối khi thành phố hiện ra.
thật lạ...
saigon 11.01.2024 | goccuaquyen