chờ một mùa xuân...
một lần, mình tình cờ đọc lại trạng thái cũ của một người bạn đại học đại loại rằng: khi đến một độ tuổi, con người có vẻ không còn hứng thú với tình yêu, mà thay vào đó, họ chỉ muốn tận hưởng sự nhẹ nhàng của cuộc sống.
một tối muộn, mình chạy xe đến công viên ngồi tô tượng, chỉ thế thôi. cám ơn vì đã ngồi cùng, mình hiểu rằng đằng sau sự nhẹ nhàng ấy là sự nỗ lực để mang đến niềm vui cho mình.
tâm trạng mình như đang lang thang giữa những con chữ. nói vậy thôi, chứ giờ mình lại cày deadline tiếp đây.
chúc bạn - người đọc đến dòng này đêm an lành!
saigon 22.01.2024
quyên.
