là mình muốn trò chuyện rất khẽ,
muốn ăn những món rất nhạt,
muốn bật nhạc rất nhỏ,
muốn nắm tay thật an,
muốn ôm nhau thật chậm.
là mình sợ ai đó bật quạt số to, tiếng gió át hết tiếng người,
sợ ai đó mở vòi nước quá mạnh, tung toé gian bếp ấm,
sợ ai đó nêm quá nhiều gia vị mất hết vị nguyên bản,
sợ ai đó lớn tiếng lấn hết phần được lắng nghe...
là mình đã già, nhạt nhòa và lẩm cẩm.
đúng không?
- trích