hồi đó, tôi không nhận ra ba mẹ mình có ngoại hình như thế nào, qua lăng kính trẻ con chỉ cần là ba mẹ mình thì tự khắc đẹp. cũng giống như tôi trong mắt ba mẹ lúc nào cũng đẹp quá sức vậy.
từ nhỏ, tôi luôn tự cho mình là đứa xấu nhất nhà, làn da ngăm, lùn và chiếc mũi tẹt. duy chỉ có thứ duy nhất tôi giống ba mẹ đó là hàm răng đều nhưng ít khi cười.
hồi đó, tôi có bất cứ gì "ngon" trên đời cũng sẽ mang về cho mẹ đầu tiên: một viên kẹo dừa người chị họ cho, tôi cất đem từ quê về cho mẹ; tờ hai trăm đồng tôi nhặt được lúc đi bộ đến trường;...
hồi bé, tôi ước ba mình có thể quyền thế hơn, có công việc sang xịn hơn, cũng đi công tác nọ kia như mấy bộ phim trên ti vi để có cái gì đó viết thật hay. rồi tôi ngồi bịa ra và hí hoáy viết một người ba nào đó trong trí tưởng tượng. viết xong, tôi đọc lại và ngồi khóc. tôi thấy mình "phản bội" tình yêu của ba mẹ.
lớn lên, đi xa nhà, tôi vẫn còn nhớ những bữa cơm gia đình còn đầy đủ các thành viên, có anh hai, có các em, có ba mẹ. mẹ sẽ ngồi ở cái ghế đẩu nhìn xa xăm, hoàng hôn hắt lên mái tóc, lên gương mặt, lên đôi vai sự đợi chờ. đợi ba tôi đi làm về, đợi chúng tôi đi học về.
giữa dòng đời, đôi khi tôi hoài nghi về tình yêu đôi lứa và luôn hỏi thực sự nó có tồn tại không. nhưng mỗi lúc nghĩ về ba mẹ, về gia đình, tôi luôn cảm thấy bình an. những lúc nhấn chìm và hoài nghi, tôi nhớ có một thời password mình đặt là: conyeubame.
saigon 24.11.2023 | goccuaquyen
