"con chim nhỏ đứng giữa cành cong
chẳng muốn bay nhưng sợ ngã nhào trước chập chùng bão tố
sợ mai kia mốt nọ
có kẻ trở về chỉ còn cánh lông tơ..."
nơi mình ở nhìn ra thấy chóp đỉnh landmark, trong tiếng lác đác khởi đầu một ngày vội vã, mình hay đùa, khi nào căn nhà phía trước xây che khuất tầm nhìn landmark ...mình sẽ dọn đi.
gần 4 năm sống ở đây, giữa huyên náo, tiếng chim hót và bình minh cam hồng mỗi buổi sáng là điều khiến lòng mình dịu lại một cách bình yên.
dạo này mình hơi bận, ít khi trở về, chỉ thi thoảng ghé về. trong cái lặng lẽ sớm mai và hơi ẩm vương của sương đêm, bình minh ngân lên giai điệu gì đấy. và mình thấy nhớ anh.
mình mơ hồ nhớ đến những ngày ở đà lạt, khi mình đứng trên triền dốc nhìn những nóc nhà chạm đến mây xanh. lúc ấy mình đã nghĩ, hẳn những người phải có đầu óc tinh tế lắm mới kết nối bầu trời, ánh sáng và tạo nên những kiến trúc với những ô cửa chừa cho ánh sáng tràn vào, những mái nhà nhọn thẳng lên trời cho kẻ đứng dưới có cảm giác bé lại. mà những khi cảm thấy bé nhỏ giữa cuộc đời, giữa vũ trụ, người ta lại thích cầu nguyện.
mình đã từng cầu nguyện.
về những buổi sớm mai thức dậy, nhìn qua ô cửa thấy mặt trời ló dạng đang nhô lên, chiếu những ánh sáng đầu tiên vào lòng mắt. mình nghĩ về một ngôi nhà nhỏ với những nhành hoa lá phủ đầy ban công. về một bàn tay giữ lấy một bàn tay xua đi lạnh giá mỗi khi thấy lòng bất an. về những điều bình dị như tách trà, phin cà phê, trang sách, cọ vẽ và những mẫu chuyện...
trong thứ ánh sáng vàng vọt mà mình không thể lẫn với những điều khác trong cuộc đời này. về những điều chưa tới.
phải! trong tiếng chim ngân vang buổi sáng, mình đã từng cầu nguyện.
ừ, đã từng ...trong một buổi sớm mai như thế!
saigon 16.11.2023 | goccuaquyen
