vũng tàu, 28.10.2023
-
tối, mình quyết định đi bộ dạo chơi dọc theo khu chợ gần nhà. không gian yên tĩnh, hoàn toàn khác biệt với sự sầm uất ban đầu của buổi chiều nay. khu chợ ngập trong bóng đêm và nỗi buồn, mình bất chợt nhớ đến hai đứa trẻ trong câu chuyện của tác giả Thạch Lam.
khi học tác phẩm, cô giáo cho phân tích rất nhiều khía cạnh, nhưng có một điều mình vẫn cố chấp không hiểu, tại sao chỉ một tia sáng từ đoàn tàu, lặp lại ngày qua ngày vẫn khiến hai chị em Liên say mê và hào hứng đợi chờ đến vậy.
rồi một ngày, trong một khoảnh khắc, mình nhận ra ý nghĩa thực sự và tìm thấy câu trả lời mà câu hỏi ngây thơ đã để lại sau nhiều năm. mình cầm một chiếc nến thơm và thắp lên một tia sáng hy vọng. trong khoảnh khắc ngọn nến được thắp lên, mình đã hiểu được điều gì đó quan trọng.
dù ở bất kỳ tình huống nào, chúng ta cũng cần giữ một niềm tin cho bản thân, một hy vọng cho lối thoát nào đó. thậm chí, có những người có vẻ giàu có và no đủ cũng mang theo những góc khuất, những cảm xúc cay đắng, mà chỉ người ở trong câu chuyện mới tỏ tường được hết.
khi buồn bã hay những lúc tâm trạng chùng xuống, hãy thắp một ngọn nến hy vọng. biết đâu bạn có thể sẽ bất ngờ và cảm thấy bình an hơn!
quyên.